THỜI GIAN LÀM VIỆC 24/24
 

HOTLINE : (028) 6270 0119 - (028) 2215 4274
0982 120 908 - 090 371 5529 - 0933 161 985
Cơ sở 1: 245 Bình Quới (1051 Xô Viết Nghệ Tỉnh - số cũ) - P.28 - Q.Bình Thạnh - Tp.HCM
Cơ sở 2: 978 Nguyễn Duy Trinh - P. Phú Hữu - Q.9 - Tp.HCM

TRUNG TÂM ĐIỀU DƯỠNG VÀ CAI NGHIỆN MA TÚY THANH ĐA 
Địa chỉ : 1051 Bình Quới (Xô Viết Nghệ Tĩnh) - P.28 - Q.Bình Thạnh - Tp.HCM
Điện thoại: (08).38986513 - 38986515(Ext:12) - (08).22154274 - MST: 0301910027

http://www.vnmilitaryhistory.net/
 
CÁC VỤ THẢM SÁT CỦA LÍNH NAMTRIỀU TIÊN TRONG CHIẾN TRANH VIỆT NAM - TẬP 2
 
 
Re: Các vụ thảm sát của lính Nam Triều Tiên trong chiến tranh Việt Nam
« Trả lời #10 vào lúc: 02 Tháng Mười Hai, 2010, 07:02:30 AM »
 

Tháng 7 năm 1964, cán bộ cộng sản ở khu vực Hà My tổ chức một cuộc mit tinh tại đình làng Ha gia. Cuộc mittinh đã cho ra đời tổ chức ở cấp xã của Mặt Trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam, và các nhà lãnh đạo đã hối thúc kiến thiết các “làng chiến đấu”. Những cuộc di chuyển và trao đổi các cán bộ cũng như các đơn vị vũ trang diễn ra trong giai đoạn này giữa các huyện và giữa các tỉnh, và vùng biển ở Hà My trở thành một nơi quan trọng để vận chuyển cán bộ chiến sỹ tới các nơi tập trung trong tỉnh Quảng Ngãi. Vài trăm người đã được đưa vào Quảng Ngãi theo đường này, và họ đã chiến đấu trong những trận chiến khốc liệt năm 1966 ở các huyện Bình Sơn và Tư Nghĩa, cũng như là ở Sơn Tịnh, nơi  Mỹ Lai ở đó. Những người ở lại được động viên : “Đạt hiệu quả hơn trong việc che dấu lực lượng vũ trang. Kết hợp đấu tranh hợp pháp và bất hợp pháp. Tận dụng các hoạt động hợp pháp để vận động quần chúng nhân dân.”

[…một đoạn nói về phát triển lực lượng, các hình thức đấu tranh, và tổng tiến công Tết Mậu Thân…]

Ngày 24 tháng Giêng Âm lịch, 1968, lính thuỷ đánh bộ Hàn bỏ xe tăng và bọc thép của họ phía ngoài Xóm Tây, thôn 2 Hà My, lúc 9:30 sáng và hành quân vào làng theo 3 hướng. Lúc 10:00 dân làng được tập trung ở 3 địa điểm khác nhau bao gồm cả ở nhà thờ họ Nguyễn và 2 nơi rộng rãi ở 2 thôn khác.Ở bãi rộng, viên chỉ huy yêu cầu mang ra một cái bàn đặt đối diện với đám đông. Ngồi trên bàn, hắn ta tuôn ra một bài, mà theo những người sống sót, là khá dài và hùng hồn diễn văn chỉ thị; người phiên dịch  Việt nam tóm tắt lại nó cho dân làng. Không thấy xuất hiện các súng lớn; những người lính bận rộn chạy xung quanh. Một người sống sót, Nguyen Thi Bon, nói rằng cô nghĩ rằng những người lính chuẩn bị pát thức ăn hay kẹo; cô đã từng nhìn thấy điều đó trước kia. Cô đang cố tưởng tượng xem mình sẽ được gì. Một người sống sót khác, Ba Lap, nghe ai đó thì thầm, “Nếu họ giết chúng ta thì sao?” “Phủi phui, đừng nói vớ vẩn không may” cô nghe có ai đó khác nói; “Họ tới cho chúng ta thức ăn, Tin tôi đi. Tin tôi đi.”
 
« Sửa lần cuối: 02 Tháng Mười Hai, 2010, 07:14:45 AM gửi bởi danviet »  Logged
 
 
Re: Các vụ thảm sát của lính Nam Triều Tiên trong chiến tranh Việt Nam
« Trả lời #11 vào lúc: 02 Tháng Mười Hai, 2010, 07:04:32 AM »
 
 
Nó xảy ra vào 10 giờ hơn. Viên sỹ quan kết thúc bài diễn văn, quay lưng khỏi đám đông và bắt đầu bước đi. Vài bước xa khỏi dân làng, hắn phất tay một cái. Cái phất tay đó làm những khẩu trung liên M60 và phóng lựu M79 núp trong bụi cây nhả đạn. Những tên lính bắt đầu bắn vào dân làng, và những mảnh lựu đạn găm vào bất cứ ai muốn thoát khỏi địa ngục trần gian đó. Bon cảm thấy những bà mẹ ngã xuống cô và em gái của mình. Ba Lap nhìn thấy lựu đạn bay về phía cô và cô ngã lên những đứa con của mình. Rồi cô không cảm thấy gì nữa và không nhìn thấy gì nữa ngoài ruộng khoai lang xanh xa xa mà cô đang trườn tới. Bon nhớ rằng nó thật yên tĩnh và tối đen, và thật khó để thở dưới những xác người. Cô cố di chuyển và, nghe thấy tiếng đứa em mình khóc, rồi ngừng. Em cô cứ khóc, và cô sợ rằng những người lính sẽ nghe thấy nó. Bon nghe thấy tiếng nước ngoài nói nhanh, rồi yên lặng trở lại, và rồi tiếng nổ của một quả lựu đạn cầm tay. Vụ tàn sát tiếp diễn trong 2 giờ. Ở một địa điểm thảm sát khác, 70 người bị dồn vào trong gian thờ chính của nhà thờ họ Nguyễn. Một vài người nghĩ rằng những người lính sẽ phân phát thực phẩm. Gia chủ thì không nghĩ thế, và ông núp đằng sau bệ thờ cùng với 3 đứa cháu. Vụ giết chóc diễn ra ngay khi  tiếng súng máy vọng lại từ bãi đất ngoài kia. Tới trưa, 135 dân làng đã chết: chỉ 3 người trong số họ là đàn ông ở độ tuổi có thể chiến đấu; 3 đứa trẻ chưa được sinh ra; 4 người không thể nhận diện. Phần còn lại là những người đàn bà, người già cả, những em gái thiếu niên, nhi đồng, sơ sinh.

 Ở khu vực Mỹ Lai tỉnh Quảng ngãi, cũng có việc thay đổi binh sỹ, tháng 12 năm 1967. Vào sáng sớm ngày 17 tháng 2 âm lịch năm 1968, trực thăng mang theo đại đội Charlie của TF Baker hạ cánh ở rìa Khe Thuân, thôn Tu Cung – vùng được đánh dấu là “My Lai 4” trên bản đồ quân sự. Đây là hoạt động quân sự chính đầu tiên được tiến hành sau chuyển giao của quân viễn chinh Nam Hàn. Dân làng đã được chứng kiến các vụ lùng sục trước đây bởi đội quân khác, bao gồm cả quân Nam Việt Nam và đội quân người thượng Nùng. Lần này, tuy vậy, một vài người dân đã cảm thấy có gì đó khác biệt và đã yêu cầu đàn bà và trẻ em trú ẩn ở trong các hầm ngầm. Một vài du kích ở Khe Thuận  đã tới vùng đồi để có thể chiếm lĩnh tình thế tốt hơn. Từng nhà từng nhà bị khám xét, lợn và trâu bò bị giết trước. Khi Charlie Company rút đi, 135 người ở Tu Cung đã bị giết chết ở 3 địa điểm, bao gồm cả vùng đất cánh đồng giữa hai thôn Khe Thuan và Khe Dong.
 
« Sửa lần cuối: 02 Tháng Mười Hai, 2010, 07:16:45 AM gửi bởi danviet »  Logged
 
 
Re: Các vụ thảm sát của lính Nam Triều Tiên trong chiến tranh Việt Nam
« Trả lời #12 vào lúc: 02 Tháng Mười Hai, 2010, 07:08:29 AM »
 

Vào buổi đêm sau vụ thảm sát, một vài du kích quay trở lại Mỹ Lai và giúp những người sống sót chôn các nạn nhân xấu số. Những người sống sót dùng các rổ tre để thu nhặt những mảnh xác vương vãi của họ hàng thân thích. Việc chôn cất diễn ra chậm và xác người bắt đầu phân huỷ nhanh. Không thể nguyên vẹn, hầu hết họ phải chôn ở ngay nơi thảm sát. Khi những điều tra viên của quân đội Mỹ tới ngôi làng bị bỏ hoang này tháng 11 năm 1969, họ có thể tìm thấy những ngôi mộ tập thể ở 3 nơi khác nhau, cũng như một rãnh đầy những thân thể đã bị phân huỷ. Ở Hà My, những người sống sót và họ hàng của họ từ các làng lân cận mua chiếu cói để bọc xác người chết. Họ đặt xác trong những hố nông đào xung quanh nơi thảm sát và đánh dấu mối mộ bằng những viên đá nhỏ hay cọc.  Chiều muộn hôm đó, bọn lính quay lại và những người sống sót hoảng sợ bỏ chạy. Toán lính mang theo 2 máy ủi D-7, chúng san phẳng các căn nhà, ủi tung các ngôi mộ, và nghiền nát những thân thể chưa được chôn. Vụ tấn công vào những thi thể và những ngôi mộ này được ghi nhớ là hành động vô nhân tính nhất trong sự kiện này, và nó làm khó khăn cho sự tưởng nhớ của gia đình. Những người bị thương ở Mỹ Lai được đưa tới một chợ làng ở đường 521 bởi những người trong chợ  và từ đó họ được mang bằng xe ngựa kéo tới bệnh viện Quảng Ngãi. Người sống sót duy nhất của dòng họ Đỗ (hay gia đình họ ĐỖ?) nhớ về chuyến đi này rõ ràng hơn bất cứ điều gì khác lúc đó. Ông đặc biệt nhớ về người chủ xe ngựa từ chối không mang ông nếu không trả 500 đồng. Những người sống sót ở Ha Mỹ được đưa tới một tàu y tế của Đức ở cảng Đà Nẵng. Trong nỗ lực tuyệt vọng tới trạm xá Leper ở Hoa Hai để được giúp đỡ, bố của Bon gặp một đoàn xe Hoa Kỳ. Nguwoif sỹ quan ngay lập tức gọi điện đài cho một chiếc trực thăng cứu hộ tới giúp những đứa trẻ bị thương. Ông ta được báo rằng trong ngày Chủ nhật không có trực thăng bay phục vụ khách dân sự. Những người trong đoàn vô cùng tức dận; Họ quay đầu đoàn xe bọc thép và hướng về Đà Nẵng cùng với những người bị thương. Ba Lap từ Hà My, người đã sống sót khỏi làn đạn và những mảnh nổ, được đưa tới một tàu y tế của Đức, nơi chân cô bị cắt bỏ. Cô đã mất một đứa con ở vụ thảm sát, và tới bệnh viện cùng với đứa con còn sống sót. Sau này khi nhớ về Mậu Thân, cô nói về những sợ hãi trên cái bệnh viện nổi hơn là những gì đã trải qua ở làng. Trên tàu, Ba Lap được nghe đồn rằng nhân viên của bệnh viện vứt những xác người Việt Nam chết xuống biển. Con gái của cô đang hấp hối ở khu chăm sóc đặc biệt, và Ba Lap trở nên cuồng loạn khi nghĩ rằng sẽ mất con gái mình theo cách đó. Cô bò dọc hành lang của bệnh viện, kéo lê thân thể tàn phế của mình, và túm chân bất cứ ai mà cô có thẻ tìm thấy, và cô cầu xin sự thương xót và chống lại điều mà, đối với cô, là tội ác ghê tởm nhất đối với loài người – vứt bỏ xác người cho những con cá chuồn háu ăn rỉa. Cuối cùng, một y ta người Việt đưa cô trở lại giường và nói rằng đứa bé đã chết, và nói với cô rằng đó chỉ là tin đồn, và người ta sẽ trả lại xác đứa bé.

Sau vụ thảm sát, Hà My và Mỹ Lai hầu như không có người ở cho tới cuối cuộc chiến, 1975. Một trong những đứa trẻ mồ côi ở Hà My tới Đà Nẵng nướng bánh mỳ Pháp cho quân cảnh; một vài người lớn cố gắng vào các trại tập trung ở các huyện lân cận, chỉ để bị từ chối ngay lập tức rằng họ được cho là đã tới từ một vùng Việt Cộng kiểm soát. Bởi thế nhiều năm trong cuộc đời như các bóng ma sống lang thang bắt đầu. Mất cứ địa cũng như những người trong gia đình, một vài du kích còn lại của làng đã gia nhập những nhóm du kích hoạt động ở những vùng lân cận. Những đồng chí của họ chào mừng họ. Những người sống sót ở Phong Nhị và Phong Nhất mang xác con em họ tới trạm kiểm soát quân sự trên đường 1 để phản đối. Có thể họ đã được cổ vũ làm điều đó bởi những người cách mạng, bởi vì hành động của họ tương tự như những cuộc biểu tình sau các cuộc thảm sát thường dân khác. Những xác trẻ em thối rữa phải được chôn ngay tại chỗ nơi các em bị giết chết. Những người sống sót ở Phong Nhất miễn cưỡng nhớ lại một phần của thảm kịch này; thay vào đó, cách họ nhớ lại rõ ràng và đơn giản rằng, mỗi lần họ qua ngã tư, họ biết con em họ được chôn ở một bên đường. Không có một cuộc điều tra chính thức nào tiếp theo cuộc biểu tình giận dữ của họ. Thay vào đó, 2 viên chức dân sự đưa ra một ít tiền và nhiều bông vải.

(Phần còn lại nói về sự khó khăn của du kích khi mất cơ sở, diễn biến của chiến trận, những người còn lại và sự tưởng nhớ những người đã khuất...)
 
Re: Các vụ thảm sát của lính Nam Triều Tiên trong chiến tranh Việt Nam
« Trả lời #13 vào lúc: 02 Tháng Mười Hai, 2010, 03:32:25 PM »
 

“free-fire zone”

Từ ngày xưa gọi là vùng oanh tạc tự do, vùng oanh kích tự do.
 
Re: Các vụ thảm sát của lính Nam Triều Tiên trong chiến tranh Việt Nam
« Trả lời #15 vào lúc: 03 Tháng Mười Hai, 2010, 01:44:40 AM »
 

Là chỉ huy đại đội- chức vụ sỹ quan cao nhất ngoài chiến trường của lính Hàn tại Việt nam – Kim ý thức rất sâu sác trách nhiệm trực tiếp về hành động mà ông ta đã thuật lại. Như ông ta nói với Hankyoreh Sinmun, “Hàng chục người sống hay chết là phụ thuộc vào mệnh lênh của tôi. Nếu tôi nói ‘Thả bọn họ ra! Đừng giết!’ thì họ sẽ sống, nhưng nếu tôi nói, ‘Lũ chết tiệt chúng mày, lằng nhằng hả?’ thì họ sẽ bị lôi ra và giết. 29 người đó cũng vậy. Nhưng giờ tôi nghĩ về điều đó, họ chỉ là những nông dân.” Vẫn là Kim giải thích, bằng ngôn từ gợi nhớ một cách đáng kinh ngạc những hồi ức của lính Mỹ về Nogun (làng ở Triều Tiên nơi xảy ra vụ thảm sát của lính Mỹ với dân thường--dv) và về chính Vietnam War, “Chiến tranh Việt Nam là một cuộc chiến tranh du kích. CHúng tôi không thể phân biệt giữa Việt Cộng và không phải Việt Cộng. Người dân trợ giúp cho VC trong những làng VC, tấn công phía sau chúng tôi.” Kim cũng tiết lộ rằng 1 tháng trước đó, ngày 9/10/1966, hầu hết người dân trong làng Binh Tai, huyện Phước Bình, 68 người đàn ông, đàn bà, trẻ em – đã bị thảm sát bởi lính ROK, những kẻ đã đốt nhà của dân làng và bắn chết những người chạy ra khỏi các căn nhà đang cháy. Giờ đây ở Việt Nam, có một đài tưởng niệm ở Phước Bình tưởng niệm những thường dân bị giết tập thể bởi Nam Hàn.

Nếu như chiến tranh Triều Tiên là một “cuộc chiến bị quên lãng” ở Mỹ, thì chiến tranh Việt Nam bị quên lãng, thậm chí bị cấm đoán, ở Hàn Quốc. Đối với những người Mỹ, sự tham dự quân với số lượng lớn của Nam Hàn trợ giúp Mỹ trong chiến tranh Việt Nam còn bị quên lãng hơn gấp đôi. Chẳng mấy người Mỹ biết rằng người Hàn đã ở đó trong cuộc chiến của họ, mà chính xác hơn là của chúng ta (Mỹ--dv). Hệ quả của Vietnam War đối với người Hàn cũng tương tự như đối với người Mỹ, bao gồm cả những hội chứng hậu chiến, hàng nghìn đứa trẻ lai Hàn bị bỏ rơi bởi lính và viên chức dân sự Hàn, nỗi ám ảnh chất độc da cam, mà những cựu binh Hàn đã theo đuổi vụ kiện chính phủ và các công ty hoá chất Mỹ để đòi bồi thường từ năm 1984, nhưng vẫn chưa thành công. Song trong khi ở Mỹ, VN War làm dấy lên những đợt tranh cãi mở và thông thường rất căng thẳng, thì tranh cãi về VN War ở Hàn quốc bị dìm vào im lặng bởi các thể chế quân sự kế tiếp nhau, và chỉ trở thành một vấn đề công luận hạn chế trong khoảng 10 năm rồi. Sự im lặng này một phần là kết quả của những nổ lực của chính quyền Hàn Quốcđè bẹp bất cứ thứ gì có thể làm phương hại quan hệ ROK- US, một phần bởi vì sự nhạy cảm do những lợi ích tài chính Hàn Quốc nhận được từ cuộc chiến đó, và một phần phản ánh sự hổ thẹn khi ở bên bại trận- đặc biệt là sau nhiều năm rùm beng tuyên truyền trong thời gian của cuộc chiến về sự chính nghĩa của người Hàn tham dự trong cuộc chiến và tinh thần tương trợ của các lực lượng Hàn quốc với người dân Nam Việt Nam.
« Sửa lần cuối: 03 Tháng Mười Hai, 2010, 01:57:09 AM gửi bởi danviet »  Logged
 
 
Re: Các vụ thảm sát của lính Nam Triều Tiên trong chiến tranh Việt Nam
« Trả lời #16 vào lúc: 03 Tháng Mười Hai, 2010, 01:48:38 AM »
 

Khi ROK gửi “quân viễn chinh” tới Việt nam cuối những năm 60, việc đó được miêu tả trên các phương tiện thông tin Hàn như một sự tự vệ cao thượng của tự do chống lại cộng sản xâm lược, và được chào mừng bởi người Nam Việt Nam. Kiểm duyệt thông tin nghiêm ngặt của Hàn QUốc đảm bảo hình ảnh đó vẫn còn được giữ cho tới tận những năm 80. Thậm chí trong cuộc tưởng niệm năm 1994 ở Seoul, hình ảnh của các lực lượng ROK vẫn không ngừng được nhắc tới với hình ảnh tích cực đó. Gần đây tháng 5 năm 1995, bộ trưởng giáo dục Kim Suk-hui đã bị bãi nhiệm vì nói rằng chiến tranh Triều tiên là “nội chiến” và tới lính Hàn trong chiến tranh Việt Nam là “lính đánh thuê”. Chỉ từ những năm 90 các thảo luận công khai về những điều còn mơ hồ về ROK trong chiến tranh Việt Nam mới nổi lên ở Hàn. Sự ý thức nhiều hơn về cuộc chiến của đại chúng được biểu hiện qua các tiểu thuyết, phim và những tiết lộ nhỏ giọt từ truyền thông và một bộ Quốc phòng còn đang do dự.

Giữa làn sóng thông tin đó và những tranh cãi về chiến tranh Việt Nam của người Hàn , sự phức tạp và mức độ quan trọng của VN War đối với ROK đã được sáng tỏ ở một mức độ không lường trước, và mối liên hệ giữa Việt Nam và sự phát triển chính trị, kinh tế của Hàn đã trở nên ngày càng rõ ràng hơn. Cách hiểu thông thường, đặc biệt là ở Mỹ, rằng VN war thuộc về chiến tranh lạnh toàn cầu hay thuộc về mối quan hệ Mỹ-Việt, đã che khuất đi sự quan trọng của cuộc chiến trong khu vực Đông Á. Có lẽ, quan trọng nhất với Hàn Quốc, là VN War góp phần không nhỏ, cho sự “thần kỳ” của kinh tế Hàn quốc từ những năm 60 tới những năm 90.

[đoạn này nói về quá trình gửi quân, tăng cường quy mô của ROK ở Việt Nam, và VN War đã trở thành mỏ vàng cho người Hàn như thế nào]

Những chứng cớ về sự tàn ác của lính ROK ở Việt Nam hầu hết vẫn chỉ là các giai thoại, và cho tới ngày nay vẫn không có một cuộc điều tra có hệ thống nào về sự tàn ác đó. Loạt bài trên Hankyoreh Sinmun không chỉ là nghiên cứu báo chí ở mức độ lớn ở Hàn Quốc, mà cũng là nỗ lực đầu tiên của người Hàn nhằm tự kiểm chứng những câu chuyện về sự tàn độc của chính binh sỹ nước mình. Lấy ví dụ, câu chuyện của Kim giết 68 thường dân tháng 10/1966 được khẳng định lại bởi một điều tra của Hankyoreh Sinmun  ở Phước Bình. Nhưng cho dù chỉ là các giai thoại, rất nhiều câu chuyện về sự tàn ác cho thấy mức độ lớn và độ nhất quán cao. Ví dụ, một câu chuyện cũ về lính Hàn thường cắt tai và mũi của VC để lấy hành tích về số quân địch bị giết; cảnh cắt tai diễn ra không ít hơn 4 lần trong các bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết của Ạhn Jung-hyo về chiến tranh Việt Nam Quân hàm trắng. Kim, trong hồi ký với Hankyoreh Sinmun, xác nhận rằng binh lính Hàn cắt tai, mũi của VC mang về làm kỷ niệm. Cho dù điều này đôi khi có vẻ cũng được thực hiện bởi lính Mỹ, việc cắt tai và mũi một cách có hệ thống làm gợi nhớ ghê gớm tới việc cắt tai và mũi của người Hàn bởi quân Nhật trong cuộc xâm lược của Hideyoshi vào những năm 1590. Một cái gò từ mà người ta nói được tạo thành từ tai người Hàn Quốc sau những cuộc xâm lược đó giờ vẫn là một địa điểm thu hút khách du lịch gần Tokyo, mà người ta gọi là “Mồ tai” (mimizuka). Không có chứng cớ cho thấy lính ROK bắt chước hành động này của quân Nhật trung cổ- một điều có thể nói là trớ trêu trong lịch sử hai nước – nhưng những ghi nhận về sự tàn độc của Hideyoshi được ghi nhận trong giáo khoa của ROK. Những báo cáo khác cáo buộc lính ROK móc tim của người sống, hoặc lột da của tử sỹ VC treo trên cây để đe doạ. Trong khi cần nhiều nghiên cứu hơn để xác thực bản chất tàn độc trên mức độ rộng của lính Hàn ở Việt nam, thì tiếng xấu về sự ác độc của họ đã quá rộng rãi – và được nhắc lại quá thường xuyên bởi những chứng nhân người Hàn, người Việt, người Mỹ - để mà có thể bị bỏ qua.
« Sửa lần cuối: 03 Tháng Mười Hai, 2010, 01:59:34 AM gửi bởi danviet »  
 

 
 
Re: Các vụ thảm sát của lính Nam Triều Tiên trong chiến tranh Việt Nam
« Trả lời #17 vào lúc: 03 Tháng Mười Hai, 2010, 01:51:14 AM »
 
 
Sự tàn độc này có thể được lý giải bởi vài nguyên do: do đã trải qua chiến tranh Triều Tiên và cách huấn luyện ROK đã tạo nên những người lính Hàn; những di sản của người Nhật trong thời kỳ chiến tranh đô hộ; và có sự phân biệt chủng tộc một cách mơ hồ - có thể nói một dạng bán-thuộc-địa – vị trí của lính Hàn được đặt giữa người Mỹ và người Việt. Trước tiên, sự tàn ác của lính Nam Hàn ở Việt Nam là hệ quả trực tiếp của sự tàn bạo trong chiến tranh Triều tiên, đã giết chết tới 2 triệu người Triều Tiên. Rất nhiều dân thường TT chết do bom Mỹ, và không ít hành động tàn ác đã được gây ra bởi người BTT và người Trung Quốc. Nhưng quân đội mới thành lập ROK dường như giết chóc bừa bãi hơn, thương vong dân thường trong 3 tháng quân UN-US-Nam Hàn chiếm giữ Bắc Triều Tiên (9-12/1950) có lẽ đã lên tới hàng trăm ngàn. 
Hầu hết ROK ở Việt Nam là những cậu bé trong thời gian chiến tranh liên Triều và đã chứng kiến rất gần những hành động phi nhân tính. Được dạy dỗ suốt đời để coi “bọn đỏ” không phải là người, bọn họ phù hợp cho những chiến dịch chống cộng bằng bạo lực. Việc huấn luyện quân đội ROK một phần bởi ảnh hưởng quân đội Nhật trong quân đội Hàn- rất khắc nghiệt. Cho tới thời gian gần đây, tất cả những người khoẻ mạnh đều sẽ phải phục vụ 3 năm trong quân đội Hàn, và phải trải qua khoá huấn luyện cơ bản với những thử thách đáng sợ đôi khi có thể dẫn tới chết người. Không khó để tưởng tượng ra những người lính trẻ đó, bối rối ở một nơi chiến sự xa cách quê hương mình, chẳng nói nổi tiếng Pháp hay tiếng Anh (và tiếng Việt càng ít hơn) mất mất cảm giác phân biệt và có điều khiển bản thân trong chiến trận.

[đoạn này cũng như phần trên triển khai chi tiết ảnh hưởng của người Nhật với sự tàn độc của người Hàn, cũng như lý do về dòng giống khi họ cho rằng họ cao quý hơn người Việt Nam, ….]

[cũng nói về một nguyên nhân mà người Hàn không muốn đưa ra công khai, vì bản thân họ đang tố cáo người Mỹ tàn ác trong chiến tranh Triều Tiên, việc toà soạn bị những cựu binh bao vây đập phá, về sự im lặng của chính quyền Hàn Quốc, và sự im lặng từ chính chúng ta...]

[Lời kêu gọi của ban quản trị Critical Asian Studies tới Liên Hiệp quốc, NaTO, Mỹ và các nhà lãnh đạo thế giới yêu cầu trừng trị các tội ác chiến tranh và những tội ác chiến tranh chống lại người châu Á, để đảm bảo chúng sẽ không tái diễn]
 
 
 
Re: Các vụ thảm sát của lính Nam Triều Tiên trong chiến tranh Việt Nam
« Trả lời #18 vào lúc: 04 Tháng Mười Hai, 2010, 10:13:43 PM »

 

 

VỤ THẢM SÁT DIÊN NIÊN - PHƯỚC BÌNH - 1966

Địa điểm: Thôn Phước Bình và thôn Diên Niên, xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi.

Diễn tiến: Lúc 10 giờ trưa ngày 9.10.1966, lính Nam Triều Tiên tập trung dân chúng tại sân trường Phước Bình rồi dùng súng tiểu liên bắn xối xả vào đám đông, có 168 phụ nữ và trẻ em bị giết hại. Qua ngày 13.10.1966, lính Nam Triều Tiên lại tập trung dân chúng đến tại đình Diên Niên, chúng tàn sát hàng loạt 112 phụ nữ và trẻ em.

Tổng cộng trong hai ngày 9.10 và 13.10.1966, lính Nam Triều Tiên đã tàn sát 280 phụ nữ và trẻ em ở hai thôn Diên Niên, Phước Bình.

Ngày nay. di tích này đã được Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận di tích lịch sử - văn hoá quốc gia.
 
 
Re: Các vụ thảm sát của lính Nam Triều Tiên trong chiến tranh Việt Nam
« Trả lời #19 vào lúc: 05 Tháng Mười Hai, 2010, 12:27:31 PM »
 

Bài này không cụ thể về một vụ thảm sát, nhưng cũng là một thông tin tham khảo liên quan bên cạnh các số liệu mà bác ov10 nêu. Đây là bản vận động các cá nhân và tổ chức đoàn kết lại để đòi hỏi lẽ phải về vấn đề tội ác chiến tranh của binh sỹ Hàn Quốc tại miền Nam Việt Nam- do Uỷ ban Hoà Bình của Tổ chức đoàn kết quốc tế của Hàn Quốc (KHIS) (Peace Committee of Korean House for International Solidarity (KHIS)–dv tạm dịch) tiến hành, tháng 2/2000. Trang web của KHIS ở đây, em không biết tiếng Hàn nên lấy lại bài tiếng Anh ở đây.

[…một đoạn trùng với phần sau….]
Người dân Hàn quốc đã tham gia nhiều cuộc vận động về vấn đề các vụ thảm sát ở Việt Nam; viết các thiệp xin lỗi thông qua sự tổ chức của KHIS và quyên góp cùng với Hankyoreh (tờ báo đầu tiên ở Hàn đã công khai vấn đề-dv) để xây dựng các trường học và bệnh viện ở Việt nam tại những huyện chịu tổn hại nặng nề nhất. Thông qua những hoạt động đó, họ mong người Việt Nam tha thứ vì những tội ác mà lính Hàn đã phạm.

Thái độ của dư luận Hàn quốc về vấn đề như sau:
1.   Số liệu thực tế về các vụ thảm sát phải được công bố công khai 66,3%
2.   Cần tiến hành điều tra tìm kiếm sự thật 66,9%
3.   Chính phủ Hàn Quốc cần xin lỗi công khai và bồi thường cho các nạn nhân Việt nam 77,9%
*Nguồn: Thăm dò dư luận của Hankyoreh

Dù vậy, chính phủ Hàn đã hoàn toàn né tránh vấn đề này. “Thảm sát Nogunri” trong chiến tranh Triều Tiên và “Thảm sát dân thường Việt nam” trong chiến tranh Việt nam là những trường hợp tiêu biểu trong thế kỷ 21 mà trong đó, Hàn Quốc (Triều Tiên) một là nạn nhân, một là thủ phạm.

[…lời kêu gọi mọi người hưởng ứng…]

Sau đây là thư gửi tổng thống Kim Dae Jung--dv.

Thưa Tổng thống Kim Dae Jung

Chúng tôi yêu cầu tổng thống mở cuộc điều tra tìm sự thật liên quan tới “Thảm sát Thường dân Việt nam” gây ra bởi binh sỹ Hàn Quốc và xin lỗi công khai vì những vụ việc đó tới người Việt Nam.

Chúng tôi được nghe rằng ước tính có khoảng 5000 thường dân Việt Nam đã bị tàn sát bởi binh lính Hàn Quốc ở các tỉnh Quảng Ngãi, Quảng Nam và Bình Định trong thời gian chiến tranh Việt Nam. Rất nhiều người vô tội trong đó có cả phụ nữ, trẻ em và người già đã bị giết bừa bãi, và những cuộc tàn sát đã để lại những vết thương sâu trong tâm trí những người còn sống sót. Vì nguyên do đó chúng tôi yêu cầu có lời xin lỗi chính thức từ những người chịu trách nhiệm trong quân đội vì đã ra lệnh tiến hành những hoạt động đó và bồi thường cho những nạn nhân vô tội của các vụ thảm sát. Rõ ràng rằng chúng ta không thể bước vào một thiên niên kỷ mới với lương tâm trong sạch khi chúng ta không nỗ lực để an ủi những đau đớn của người Việt nam. Chúng ta phải làm hết sức mình để vạch ra chân lý và ngăn ngừa những thảm kịch như thế không xảy ra trong tương lai. Một lần nữa chúng tôi nhấn mạnh rằng sự bình yên thực sự chỉ có thể đạt được khi chúng ta dũng cảm sáng tỏ sự thực trong vấn đề này. Cho dù ở thời khắc chuyển giao thiên niên kỷ này, thì sự thực về những vụ giết chóc đau thương đó không thể nào bị ỉm đi được.

Chúng tôi thúc giục chính phủ Hàn Quốc:

1.   Đưa ra các số liệu về vụ việc. Những người lính đã từng tham chiến cho rằng trước tiên, sự thật về các vụ thảm sát phải được tiết lộ. Chúng tôi đồng ý với họ. Chính quyền Hàn quốc phải lập ra một uỷ ban điều tra chung cùng với chính quyền Việt nam.
2.   Nếu như những thông tin gần đây được xác nhận, chính quyền Hàn quốc nên xin lỗi công khai tới chính quyền Việt Nam và người Việt Nam bằng cách nhận trách nhiệm về việc để xảy ra các vụ thảm sát.
3.   Chính phủ Hàn Quốc nên bồi thường cho những người sống sót sau các vụ thảm sát.
4.   Chính phủ Hàn Quốc nên bồi thường cho những người lính Hàn, những người đã bị ép buộc phải thực hiện những hành động phi nhân tính và chịu dằn vặt lương tâm từ đó tới nay.
5.   Xin hãy cấp kinh phí điều tra để làm sáng tỏ các vụ thảm sát.

[hết thư]

Đang xem 372

Hôm nay 1,951

Tổng lượt xem 15,459,411