THỜI GIAN LÀM VIỆC 24/24
 

HOTLINE : (028) 6270 0119 - (028) 2215 4274
0982 120 908 - 090 371 5529 - 0933 161 985
Cơ sở 1: 245 Bình Quới (1051 Xô Viết Nghệ Tỉnh - số cũ) - P.28 - Q.Bình Thạnh - Tp.HCM
Cơ sở 2: 978 Nguyễn Duy Trinh - P. Phú Hữu - Q.9 - Tp.HCM

TRUNG TÂM ĐIỀU DƯỠNG VÀ CAI NGHIỆN MA TÚY THANH ĐA 
Địa chỉ : 1051 Bình Quới (Xô Viết Nghệ Tĩnh) - P.28 - Q.Bình Thạnh - Tp.HCM
Điện thoại: (028).38986513 - 38986515(Ext:12) - (028).22154274 - MST: 0301910027

https://vi.wikipedia.org

AI GÂY NÊN THẢM SÁT TẾT MẬU THÂN - HUẾ

XEM THÊM

  1. THẢM SÁT MẬU THÂN TẠI - HUẾ - ĐÂU LÀ SỰ THẬT
  2. AI GÂY NÊN THẢM SÁT TẾT MẬU THÂN -  HUẾ

thamsathuemauthan.jpg - 14.9 kb

Một góc thành phố Huế bị  máy bay, vũ khí hạng nặng của Mỹ tàn phá trơ trụi năm 1968. VNCH đã điều tra kỹ rồi - Khu phố này chỉ có Việt Cộng, không có dân cư tha hồ bắn phá

Cho đến nay, tài liệu từ cả phía Việt Nam Mỹ vẫn quy trách nhiệm cho nhau về nguyên nhân và tính xác thực của sự kiện này. Trong khi đó, các nhóm phản chiến và nhiều học giả phương Tây khẳng định rằng số lượng và hoàn cảnh của những người bị giết đã bị khuếch đại và ngụy tạo để phục vụ mục đích tuyên truyền trong chiến tranh.

Nguồn từ phía quân Giải phóng thì ghi nhận họ đã chôn nhiều thường dân chết do hỏa lực hạng nặng của Mỹ cùng với binh sĩ tử trận của chính họ

Wikipedia

Với mục đích giành giật chủ quyền tại Huế, trận chiến 28 ngày giữa Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam với Quân đội Hoa Kỳ và Quân lực Việt Nam Cộng hòa đã diễn ra và kết quả là 80% thành phố bị phá hủy, 116.000 người mất nhà ở. Quân đội Hoa Kỳ và Quân lực Việt Nam Cộng hòa chịu khoảng 4.400 lính thương vong, trong khi Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam và Quân đội Nhân dân Việt Nam cũng tổn thất trên 4.000 quân. Cũng trong cuộc tái chiếm này; quân giải phóng miền Nam đa số chỉ dùng các loại súng nhỏ, còn quân đội Mỹ và VNCH đã sử dụng tối đa vũ khí hạng nặng : trọng pháo, súng phun lửa và rất nhiều loại bom sát thương.

Trong số 17.134 ngôi nhà tại Huế, 9.776 bị phá hủy hoàn toàn, 3169 bị hư hỏng nặng; số thường dân thiệt mạng theo ước tính đầu tiên của chính phủ Việt Nam Cộng hòa là 3.776 người; Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam tuyên bố họ đã chôn cất rất nhiều nạn nhân do bom đạn tại các khu mộ tập thể cùng với binh sĩ tử trận của chính họ.

Đây là lý do vì sao Mỹ và chính phủ Việt Nam Cộng Hòa không cho bất kì phóng viên báo chí nào đến xem hố chôn tập thể vì qua xác chết đào lên sẽ biết họ chết do đạn bom đạn Mỹ - Việt Nam Cộng Hòa hay súng của Mặt trận Giải phóng

Wikipedia

VIỆT NAM CỘNG HÒA

Trong những tháng và những năm tiếp theo sau Trận Mậu Thân tại Huế, bắt đầu từ ngày 31 tháng 1 năm 1968, và kéo dài tổng cộng 26 ngày, hàng chục ngôi mộ tập thể được phát hiện trong và xung quanh Huế. Nạn nhân bao gồm phụ nữ, nam giới, trẻ em và trẻ sơ sinh. Số liệu từ các nguồn khác nhau có sự không thống nhất.

Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đưa ra danh sách 4.062 nạn nhân được xác định là đã bị bắt cóc hoặc bị giết. Theo các báo cáo của Việt Nam Cộng Hòa, nhiều thi thể được tìm thấy ở tư thế bị trói buộc, bị tra tấn và đôi khi bị chôn sống

Wikipedia

Gareth Porter

Về sau có khảo cứu của Gareth Porter về vụ thảm sát Huế, trong đó, ông chỉ trích những phóng đại tuyên truyền từ Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa, vốn bắt nguồn từ các báo cáo của Tiểu đoàn Tâm lý chiến số 10 Cục Tâm lý chiến Mỹ về các hố chôn tập thể

Ông nói các thông tin về cái gọi là đàn áp tôn giáo là thiếu chính xác, cũng như việc các cơ quan Hoa Kỳ đã hiểu sai từ ngữ trong các tài liệu thu được của đối phương Porter cũng nêu là tại khu Gia Hội, nơi quân Giải phóng đã kiểm soát trong 26 ngày, một linh mục Công giáo nói với Len Ackland rằng không có một ai trong số các giáo dân của ông bị hại.

Ông đã nêu ra các nguồn gốc không xác thực của những thông tin về vụ "thảm sát" khi chính quyền Sài Gòn không cho phép bất kỳ phóng viên nào xem các địa điểm có mộ hay các tử thi; sự không rõ ràng trong việc điều tra tại thực địa các ngôi mộ tập thể; những mâu thuẫn trong các báo cáo về số lượng tử thi tìm thấy; những mâu thuẫn với kết quả tìm hiểu của một bác sỹ y khoa làm việc tại Huế lúc đó; một số chi tiết đáng chú ý xung quanh các cuộc khai quật vào năm 1969; những mâu thuẫn giữa bài viết của Douglas Pike (nhân viên phòng thông tin tâm lý chiến của Mỹ) với các nguồn thông tin khác rằng "BỘ TRƯỞNG BỘ Y TẾ TRẦN LƯU Y, sau khi đi thăm các địa điểm chôn cất vào tháng Tư năm 1969, đã thông báo với Phó Tỉnh trưởng Thừa Thiên rằng các tử thi có thể là của những người lính Mặt trận Dân tộc Giải phóng bị chết trong các trận giao tranh"; những mâu thuẫn trong các lời khai của "người làm chứng" cho vụ thảm sát; và thêm vào đó là kết quả của những trận bom Mỹ tại Huế đã khiến nhiều thường dân thiệt mạng.

Gareth Porter cho biết rằng một người bác sỹ có mặt tại Huế vào thời điểm tìm thấy các mộ chôn, Alje Vennema, viết rằng đối với các địa điểm trong khu lăng vua, hầu hết các tử thi có dấu vết của quân phục. Vennema đã hỏi chuyện các dân làng gần đó, họ nói rằng trong các ngày 21 đến 26 tháng 2 khu vực trung gian đã bị bom và pháo dữ dội. Và, trái với các tuyên bố của chính phủ rằng nhiều nạn nhân đã bị chôn sống tại đó, Vennema nói rằng tất cả các tử thi đều có các vết thương.

Trong kết luận của bài viết, Gareth Porter đồng ý rằng có những vụ xử tử, giết người tại Huế trong giai đoạn đóng quân; tuy nhiên không có bằng chứng cụ thể về nguyên nhân của những cái chết.

"Các bằng chứng có được -- không phải từ nguồn của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam, từ nguồn chính thức của Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa và từ các quan sát viên độc lập -- cho thấy rằng : câu chuyện chính thức về một cuộc tàn sát bừa bãi đối với những người được cho là không phù hợp với chính sách Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam là hoàn toàn bịa đặt. Không chỉ số lượng các thi thể được tìm thấy trong và xung quanh Huế đáng nghi vấn, mà quan trọng hơn, nguyên do của các cái chết có vẻ như là bị chuyển từ chính các trận đánh quân sự sang việc xử tử của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam.tường trình chi tiết nhất "có thẩm quyền" mà các chính phủ Mỹ hay Việt Nam Cộng hòa đưa ra về sự việc được cho là vụ thảm sát này đã không đứng vững trước các thẩm định."

Wikipedia

Noam Chomsky và Edward S. Herman

Noam Chomsky, nhà ngôn ngữ học người Mỹ,Edward S. Herman, nhà kinh tế học người Mỹ, trong "Tài liệu về Kinh tế và Nhân quyền" tập 1, cho rằng vụ việc đã bị mô tả một cách sai lệch, bị thổi phồng, bị tô vẽ nhằm mục đích tuyên truyền. "Đó là :

  • Những thường dân bị chết do những trận bom pháo Mỹ san bằng TP Huế.
  • Rồi sau đó khi Mỹ và VNCH phản kích trả thù lại thời kỳ hậu Mậu Thân cũng giết chóc rất nhiều.
  • Thứ nữa là lực lượng quân Giải phóng đã tử trận trong lúc chiến đấu. Tất cả đều là người Việt với nhau và Mỹ gộp vô hết.
  • TẤT CẢ NHỮNG ĐIỀU ĐÓ ĐƯỢC MỸ DỰNG THÀNH MỘT VỤ THẢM SÁT TƯỞNG TƯỢNG !!!

Các căn cứ được nêu ra có thể tóm lược như sau:

Những tài liệu căn bản cho câu chuyện này gồm một bản báo cáo do chính phủ Sài Gòn đưa ra vào tháng 4/1968, một "tài liệu bắt được" (không biết thật - giả) và đã phổ biến trong công chúng của phái đoàn Hoa Kỳ vào tháng 11/1969, và một bài phân tích dài xuất bản năm 1970 của một nhân viên Phòng Thông tin "USIS" (Tâm lý chiến) là Douglas Pike. Cả hai bản báo cáo của Sài gòn và của Pike đã gây nên một sự nghi ngờ về nguồn tin, giọng điệu và vai trò của chúng trong một chiến dịch tuyên truyền mở rộng nhằm làm giảm đi ảnh hưởng của vụ thảm sát Mỹ Lai. Trong một phân tích cẩn thận về "tài liệu bắt được", Gareth Porter cho thấy bộ máy tuyên truyền của Mỹ đã cố tình nhập nhằng từ ngữ để đánh lừa. Cụm từ "loại bỏ" đã bị diễn giải thành "giết chết", mặc dù trong tiếng Việt từ này mang ý nghĩa rất rộng (giết chết, bị thương, bắt sống, đầu hàng hoặc bỏ trốn). Nhưng quan trọng hơn là những tài liệu này:

- Không được viết ngay khi sự việc diễn ra mà chỉ được viết ra nhiều tháng sau đó

- Không có sự điều tra hay nghiên cứu tỉ mỉ để xác thực.

- Không có tài liệu nào cho thấy rằng quân Giải phóng có ý định tàn sát dân thường hoặc ngay cả các chỉ huy của đối phương ở Huế.

Chiến lược chung của quân Giải phóng chuyển tải trong các tài liệu đã bị bóp méo bởi Douglas Pike và cộng sự của mình ( Phòng thông tin Tâm Lý Chiến Mỹ).

Bằng chứng về các ngôi mộ tập thể cũng rất mơ hồ. Các con số này nhằm che lấp thực tế là đã có rất nhiều thường dân bị thiệt mạng khi quân Mỹ chiếm lại thành phố Huế bởi việc sử dụng hỏa lực mạnh một cách bừa bãi. Sau trận đánh 25 ngày, trong số 17.134 nhà thì 9.776 ngôi nhà đã hoàn toàn bị phá hủy và 3.169 ngôi nhà bị thiệt hại khá trầm trọng bởi bom đạn của Mỹ. 

+ David Douglas Duncan, phóng viên chiến trường, mô tả đó là "một sự nỗ lực dốc hết sức để loại bỏ bất cứ một kẻ địch nào. Tâm trí tôi bấn loạn trước cuộc tàn sát." 

+ Robert Shaplen viết về khi đó "Không có gì trong cuộc chiến ở Triều Tiên và Việt Nam khi nói về sự tàn phá, mà tôi thấy kinh hoàng bằng những điều tôi thấy được ở Huế năm ấy"

+ Townsend Hoopes, người có quyền truy cập đặc biệt thông tin mật Bộ Quốc phòng, nói rằng các nỗ lực tái chiếm Huế đã khiến 80% các tòa nhà trở thành đống đổ nát, và rằng "trong đống đổ nát, khoảng 2.000 dân thường đã chết...".

Quân Giải phóng cũng cho biết họ đã chôn cất khoảng 2000 nạn nhân bị oanh tạc trong các ngôi mộ tập thể cùng binh sĩ tử trận của chính họ.

Một thông tin đáng chú ý là:

+ Không có nhà báo phương Tây nào đã được dẫn đến những mồ chôn tập thể khi các hố chôn đó được khai quật cả.

+ Một nhà nhiếp ảnh người Pháp, Marc Riboud, đã nhiều lần bị từ chối yêu cầu muốn đi xem một trong số địa điểm nơi mà ông tỉnh trưởng tuyên bố "có 300 cán bộ chính phủ đã bị Việt cộng giết".

+ Sự ước lượng về những nạn nhân của thảm sát tại Huế đã tăng vọt lên một cách đáng kể để đáp ứng lại với những nhu cầu chính trị bất ngờ đột xuất của chính quyền Nixon. 

+ Người tổ chức AFSC tại Huế cũng không thể khẳng định bản báo cáo về những hố chôn tập thể, những nhà báo độc lập không hề được phép có mặt tại hiện trường và họ rất khó xác định chỗ chính xác nơi những hố chôn tập thể mặc dù đã nhiều lần yêu cầu được đến xem.

(Lý do giản dị là quân giải phóng chỉ sử dụng súng nhỏ trong khi quân đội Việt Nam Cộng Hòa và nhất là Mỹ dùng trọng pháo, súng phun lửa, bom xăng, bom Napalm, bom 250, bom 300, bom 500, bom 750 cân Anh, đạn đinh, chiến xa M-50 Ontos sử dụng súng không giật 107 ly bắn đạn tạo mưa mảnh đinh có sức sát thương và phá hủy công trình rất lớn... Nếu cho báo chí đi xem chỉ cần nhìn vết thương trên xác chết sẽ lộ ngay nạn nhân chết là do vũ khí của bên nào )

Một giả thuyết khác ít được nhắc tới, rằng những nạn nhân ở Huế là do quân đội Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa trả thù khi tái chiếm thành phố. Nhiều người ủng hộ Mặt trận dân tộc đã lộ dạng trong suốt cuộc tổng tấn công, và đã hợp tác với chính quyền địa phương của những người cách mạng ở Huế, hoặc bầy tỏ sự ủng hộ của họ đối với Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam. Khi quân giải phóng rút đi, nhiều cán bộ và những người ủng hộ quân Giải phóng kẹt lại và họ trở thành nạn nhân của những sự trả thù. Trong một bài mô tả, một nhà báo người Ý Oriana Fallaci, trích dẫn lời một linh mục Pháp ở Huế đã kết luận rằng: "Tất cả có khoảng 1100 người bị giết (sau ngày quân Mỹ tái chiếm thành phố). Hầu hết là sinh viên, giảng viên, giáo sĩ. Những trí thức và người dân Huế đã không bao giờ che giấu cảm tình của họ với Mặt trận Dân tộc Giải phóng".

Hai ông kết luận: Trong bất kỳ trường hợp nào, tình trạng rất lộn xộn về các sự kiện và bằng chứng, cộng với các "bằng chứng" không thuyết phục, ít ra cũng có thể nói rằng việc "tắm máu" tại Huế hiển nhiên đã được phóng đại. Nó có vẻ khá rõ ràng rằng bom đạn Mỹ nhằm "bảo vệ" Việt Nam đã giết nhiều thường dân hơn là do quân Giải phóng. Những ví dụ này, tất nhiên, không chỉ gợi lên một thực tế rằng các báo cáo chính thức của chính quyền Sài Gòn là dối trá và lừa bịp, và trong một số trường hợp đã được chuyển thành những câu chuyện hoang đường không có bằng chứng xác thực.

Wikipedia

ORIANA - FALLACI (Ý)

Nhà báo ITALY là ORIANA FALLACI trong bút ký cho biết khoảng 1.100 người đã bị giết khi quân đội Việt Nam Cộng Hòa và quân Mỹ tái chiếm Huế.

Nhà sử học STANLEY KARNOW cho rằng đã có nhiều thường dân bị xử tử bởi quân Việt Nam Cộng hòa và thi thể của họ đã bị chôn trong các hố tập thể

Wikipedia

Thảm sát MẬU THÂN - HUẾ do ai gây nên rất cụ thể. Xem các vụ việc sau đây, tất cả các bạn sẽ thấy ngay :
1. Mặt trận giải phóng miền Nam để giữ bí mật chỉ đưa vào Huế các loại súng nhỏ chất nổ C4
2. Mỹ và lính Việt Nam Cộng Hòa sử dụng vũ khí hạng nặng :  súng phun lửa, pháo, bom Napalm, bom cay, bom 250, 500,750 cân Anh, chiến xa M50 - Ontos sử dụng súng không giật 107 ly bắn đạn tạo mưa mảnh đinh có sức sát thương và phá hủy công trình rất lớn, phi cơ F8 Crusader thả bom. Với các loại vũ khí trên thân xác người dân thường và quân đội Việt Nam kể cả 2 bên sẽ bị thương tích rất dễ nhận diện.
3. Bộ tư lệnh quân đoàn I dưới sự chỉ đạo của Mỹ và chính quyền Sài Gòn phải chọn một trong hai phương án :

- Thận trọng tiến chiếm từng căn nhà bằng cận chiến vũ khí cá nhân. Như vậy sẽ thiệt hại sinh mạng cho binh lính VNCH
- Quyết tâm đánh mau, đánh mạnh, dùng hỏa lực mạnh như bom, pháo thanh toán nhanh quân giải phóng Miền Nam, như vậy buộc dân chúng phải chấp nhận tổn thất rất lớn.

Cuối cùng họ chọn cách thứ 2 !!!( vì năm 1968 là năm bầu cử Tổng thống Mỹ. Họ không muốn mang tiếng là thua trận và làm quân đội mất tinh thần. )
4. Xác người chết quá 03 ngày không chôn sẽ bị sình thối gây dịch bệnh
5. Mỹ và chính quyền Sài Gòn không cho bất kỳ phóng viên báo chí đến chứng kiến việc khai quật các hầm chôn tập thể sẽ lòi cái mặt gian dối và độc ác của chúngVì chỉ cần nhìn vết thương cũng biết người dân chết về súng đạn của ai - bên nào ?
6. Sau khi chiếm lại Huế, bọn Mỹ và chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đã giết hơn 1000 người có hợp tác với Mặt trận giải phóng trong thời gian Mặt trận chiếm giữ Huế  ... Cái hầm chôn tập thể này có dấu đào đất của các xe cơ giới loại xe mà mặt trận không có và không biết sử dụng.
 


Xem thêm :